Chào mừng các bạn đến với Website Trường THCS Phan Bội Châu
Tra Từ Điển
Thư Viện Violet
Thống kê truy cập
  • Online : 5
  • Hôm nay : 623
  • Hôm qua : 926
  • Tuần này : 2981
  • Tháng này : 18945
  • Tổng Cộng : 1438463
Thơ Văn Nhà Trường

Tuyển tập những bài thơ chào mừng ngày 22/12

Tuyển tập những bài thơ chào mừng ngày 22/12

CHUYỆN THẬT

   VỀ NGƯỜI LÍNH VÀ CÔ GÁI

 

cogaivadoisim

      Thời chiến tranh, năm 1974 có một đôi tình nhân mới quen nhau và yêu nhau ngắn ngủi trong vòng chỉ một tuần. (Ai đã từng ở…Từ cái thời bom đạn, khói lửa đó mới hiểu nổi… )Và hai người đã thắm thiết…Chàng là một người lính, nhập ngũ chưa được tròn năm, nàng là một cô giáo làng xinh đẹp. Chiều nào hai người cũng hẹn nhau lên đồi gió, ngắm hoàng hôn, thả tình yêu trên bãi cỏ lau, trên đồi sim tím. Và rồi quả đồi đã tím ngát hương tình, thơm rộ mùi sim chín…Chứng kiến cho tình yêu đầu đời của hai người. Họ đã yêu nhau và thề thốt: Hết chiến tranh, em cứ đợi, anh sẽ quay về tìm em…! Thế rồi ngày mai anh lính chia tay, bỏ hết tất cả ở lại phía sau, để ra trận và thốt lên một câu nói gở rằng: Nếu lỡ không may, anh chết đi…thì em cố tìm xác anh về chôn trên đồi sim này. Để rồi mỗi lần em nhớ anh, hãy lên đồi sim mà gọi hồn…Anh sẽ về bên em…!

     Một chiều hoàng hôn đầy ắp gió trên đỉnh đồi, sắc cầu vồng không chỉ có bảy màu, mà là có đến chín màu…Hai người giàn giụa nước mắt, ôm chặt lấy nhau ngồi khóc, khóc mãi từ chiều cho tới 12 giờ khuya. Rồi họ chia tay, anh lính ra trận, đã không thấy ngày trở về. Được giấy báo tử, cô gái đã cất công đi tìm hài cốt của anh lính, đem về chôn ở đồi sim.

      Qua bao năm tháng, cô gái vẫn sống độc thân, không ai hiểu thế nào, mà cứ đến ngày 22/12, cô gái lại lên đồi sim gọi hồn, vì ngày đó cũng là ngày anh lính ra trận (22/12/1974). Tóc bà già (xưa là cô gái) nay đã rụng và bạc gần hết, trắng cả mái đầu xanh mướt, của ngày xưa. Mà không biết anh lính đã về hay chưa..?

 

GỌI HỒN !

( Gọi anh về, chia sẻ cùng em..!)

Ngày xưa em được gặp anh

Nụ cười, áo lính, màu xanh của trời

Qua bao khói lửa tơi bời

Hôm nay tìm lại, anh nơi núi đồi

Anh là người lính…anh ơi!

Tấm bia mục nát, rụng rơi nửa phần

Đồi sim tím cả chiều xanh

Hoa sim nhắc nhở, tình anh đã về

Em như cô gái chân quê

Cái ngày anh gặp…vụng về nói yêu

Cái thời khói lửa dám liều

Ngắt hoa, bẻ cỏ, tặng chiều hoàng hôn

Cái ngày tím gió trên cồn

Chia tay anh bảo…gọi hồn anh, khi…

Bây giờ em đến là vì

Cái ngày ấy đó…nhớ đi…gọi hồn!

                  ***

Anh ơi! Thác xuống, có khôn!

Em đây, đã đến, chỗ chôn anh rồi

Trời xanh bạc gió bôi vôi

Đỏ dải lụa trắng, anh ôi! Chiều hồng

Ruột cắt từng khúc xé lòng

Gọi anh về với, cầu vồng, tình em

Gọi hồn anh mãi, nên quen

Sao anh không đến, để xem em này

Tóc xanh, rụng bạc…lâu nay

Anh về có thấy, cái ngày ấy không?

Đừng chê em xấu…tình nồng

Đừng cười, em kệ..! Có chồng con mô?

Em sống với những nấm mồ

Cứ thương anh mãi,  hóa rồ…dại…điên!

                   ***

Ngoài kia họ sống bằng tiền

Họ đâu có hiểu,  nghĩa thiêng liêng gì !

Hòa bình từ dạo anh đi…

Đất hoang chia hết, còn chi là rừng

Ngoài kia họ đã ăn mừng

Nhà cao, cổng lớn, nhiều tầng xây xong

Ngoài kia ai đó động lòng

Xây cho nhà mộ,  để không có người…

Ngoài kia ai đó đang cười

Đào lấp nghĩa địa, di dời nghĩa trang

Ngoài kia họ đã sẵn sàng

Cho lòng trắc ẩn, vội vàng leo cao

Ngoài kia trăng chọi với sao

Tranh chức đoạt ghế, tiền vào của ra.

                   ***

Ngoài kia có đồng đội ta

Đói cơm rách áo, mẹ già ai nuôi

Ngoài kia cơm rất nhiều “ruồi”

Miếng ăn vào miệng, nuốt xuôi được nào

Ngoài kia còn lắm gian lao

Cho người lính cũ, được vào nhà thương

Ngoài kia chỉ một con đường

Đông người chật chội, lính "thường" khó đi

Ngoài kia phố nhỏ bởi vì

Ô tô đủ cỡ, nói chi xe “Tàu”…

Ngoài kia vẫn còn nhói đau

Gặp thương binh cũ, chạy mau, khỏi chào

Ngoài kia em vẫn ước ao

Gọi hồn anh xuống, đầy sao lên trời

Linh thiêng anh nói một lời..?

Để em hết khổ…Trọn đời từ bi !

   TG : Nắng Mai

hoatraisim1

 

CHIẾN CÔNG  NGƯỜI LÍNH !

m

Anh ra trận và chết đi
Nằm trên quả bom, còn gì xác thịt
Nổ lên bầu trời ngàn mảnh…
Tan ra đọng lại, bay thành mây khói

Anh đi không cần đòi hỏi
Cái chết nhẹ qua, không nói thành lời
Không phân vân, không tư lợi
Không kịp chút buồn, gợn sóng trên môi

Anh nằm xuống, giữa núi đồi…
Với rừng xanh, chất tràn đầy bia mộ
Ngôi nhà nối mãi, thành lô…!
“Doanh trại” thẳng hàng, đánh số…đầy sao

Ngôi nhà lính, rãnh chiến hào
Có vài tấc đất, thế nào cũng xong !
Đêm sương, rơi xuống buốt lòng
Ngôi nhà lạnh lẽo, lại không có gì…?

Đêm buồn gió rít sầu bi
Rừng đen sâu thẳm nói chi nên lời
Một đời đói rét người...ơi !
Có ai nghĩ đến, thăm nơi gió ngàn

Thắp cho hơi ấm nén nhang
Bát cơm quả trứng, nhẹ nhàng…ấy thôi
Cành hoa, nải chuối, được rồi
Đâu cần làm cỗ, mâm xôi to đầy

Thay cơm bằng…lá cỏ cây
Lính quen khổ cực, nằm đây rồi mà
Đồng đội ở giữa chúng ta
Để không hương khói thiệt là bất an ?

Xác thịt, chôn ở thế gian…
Mà hồn hiu quạnh, giữa ngàn trùng xa
Bao giờ người…mới nhận ra ?
Chiến công người lính, đâm hoa xanh chồi !

Để hồn liệt sỷ đơn côi
Về quê ăn tết, đến nơi cõi trần
Nếm mùi, thơm bánh chưng xanh
Sờ tay, bắt lấy…bẻ cành đào xuân

Làm quà tặng cho người thân
Để bù đắp lại…tuổi xanh chưa tròn…
Để tình nghĩa vẫn sắt son
Đợi chờ nhau mãi…xóa mòn tháng năm

Chờ nhau, chờ đến hàng trăm…
Hẹn nhau chín suối, được nằm bên nhau
Thổn thức lại phần khổ đau
Niềm tin…đả bị nhạt màu…trần gian.

   ***

   Nỗi đau chiến tranh…Nỗi đau mất đi xác thịt hàng triệu người lính. Có nỗi đau nào lớn hơn sự hi sinh, mất mát của người thân và gia đình liệt sỹ. Nhưng còn có nỗi đau ray rứt, lớn và lớn hơn nhiều là: Nỗi cô đơn, lạnh lẽo, sự hi sinh…mà không giữ trọn được niềm tin…Nỗi đau mà người sống muốn kể cho người chết nghe. Đến khi người sống về chín suối, kể lại để người lính hiểu thì… “khóc thừa… nỗi đau” Nỗi đau xác thịt không còn là gì…!

  PHẢI ĐÁNH !

B.52 “PHÁO ĐÀI BAY”

ten lua

 

Lịch sử, của lịch sử !

Sự thật, vẫn hiển nhiên

Sử sách, là chứng cứ

Mạnh, không phải vì tiền!

 

Trăm “pháo đài” thú dữ

Kéo theo, một bầy điên

Bay gào thét, gầm gừ

Rải xuống đất, đầy “tiền”!

 

Mặt đất, luôn ẩn hiện

Thứ…! mà không ai hiểu

Đánh bại, bọn thiện chiến

Cũng không mất, nhiều tiền!

 

Trăm thần sấm, con ma

Chục hạm đội, ở biển

Hàng vạn quân, người lạ

Làm mất, quá nhiều tiền!

 

Trên không, trận đầu tiên

Gãi ngứa, đuôi Thăng Long

Chọc con rồng, vùng dậy

Lại phải mất, nhiều tiền..!

 

Tiền, thì vẫn là tiền !

Không thể, mang sức mạnh

Ý chí, của kẻ điên

Đưa vào trong, trận đánh.

 

Ta mạnh, vì sức dân

Thông minh và tài trí

Dũng cảm, có tinh thần

Của dân tộc, bền bỉ…

 

Ta mạnh, ở lòng dân

Hy sinh và dũng khí

Bác dặn… lúc ra đi

Không thể nào, quên được.

 

Ta nhận lời, hẹn ước

Xây dựng, đẹp non sông

Sánh vai, cùng các nước

Tiếp bước, đường cha ông.

 

Toàn dân, chung một lòng

Đánh tan, giặc tham nhũng

Đánh gục “pháo đài ông”!

Hại dân và bán nước.

 

Ta thề! không yên được

Khi đất nước, đang cần

Người dân, phải ra trận

Yêu lấy, đất nước mình.

 

Ngọn cờ, Hồ Chí Minh

Bọn Mỹ, còn phải sợ

Thì mấy thằng “giặc đó..."

Làm gì… ta phải lo…?

 

Quyết đánh! không đắn đo

Dẹp bỏ tình,“ thân ái ”

Đánh cho lũ sâu bọ

Ôm tiền, xuống quan tài !

     ***

Ý DÂN !
   *********

TỰ do ở ngoài đường
Tự đi không vội vã
Tự tình như bình thường
Tự tin thoải mái quá !

 
LÀM ơn mau thay đổi
Làm việc được lòng người
Làm nhanh đừng hư vội
Làm ơn mở nụ cười !

 
THÀNH đạt xuân năm mới
Thành danh mở trận đầu
Thành công đã có lợi
Thành quả như dân bầu !

 
Ý đảng như lòng dân
Ý dân luôn đi trước
Ý nước gửi “anh Thanh”
“Ý trời” cho là được !

 
DÂN Việt luôn yêu nước
Dân quyết là đã thành
Dân hiểu là cứ bước
“TỰ - LÀM -THÀNH - Ý- DÂN” !

LỆNH TRỜI…!
     *********
Ta là ông trời
Trên cao nhìn xuống
Thấy rỏ các ngươi làm gì
Chạy chọt luồn cúi, lén thi cấp bằng
 
Chức tước được thăng
Trình độ lằng nhằng
Mua bằng cho thằng đã quen
Phá dân hại nước, đồ hèn quan tham
 
Phạm tội xử trảm!
Nhẹ thì bắt giam  !
Công bằng luật pháp phải làm
Diệt trừ kẻ xấu quét đàn bọ sâu
 
Dưới trần có câu
Con sâu làm rầu…
Thế thì không để nó lâu
Ta cho lệnh chém, chặt đầu nó ngay !!!

 

Tin Liên Quan:

Bản quyền thuộc về: Trường THCS Phan Bội Châu. Địa chỉ: Xã ChưkBô, Huyện KrôngBuk, Tỉnh Đắk Lắk.

Điện thoại: (0500) 3.701718 - (0500) 3.562 503 - Email: truongthcsphanboichau@gmail.com

Thiết kế và Phát triển bởi: ECT-Techninal - ĐT: 0902 741 768 - Trung tâm DVKT Tin Học - Điện tử VT ECT.